Review sách Nhà thám trinh – Hành trình khai phá – Hợp nhất và Tái sinh

5/5 - (1 vote)

Tôi không định viết một bài review theo kiểu “sách hay lắm, anh chị nên đọc”. Tôi muốn viết về lý do tại sao đọc Nhà Thám Trinh lại khiến tôi ngồi thừ ra một lúc sau khi gấp sách lại, rồi bắt đầu nhớ về những chuyến đi mà trước giờ mình chưa bao giờ thật sự gọi tên được. Không phải vì sách hay theo nghĩa văn chương, mà vì nó chạm đúng vào thứ gì đó thật trong người đọc, thứ mà ta biết là đang tồn tại trong mình nhưng chưa bao giờ có từ để diễn đạt. Với tôi đó là dấu hiệu của một cuốn sách đáng đọc theo cái nghĩa thật nhất.

Vậy Nhà thám trinh viết về gì? Không phải sách leo núi, càng không phải sách self-help

Nếu anh chị đang tìm một cuốn sách đưa ra danh sách bước đi cụ thể kiểu “5 thói quen của người thành công” thì Nhà Thám Trinh không phải thứ đó, và tôi nghĩ đó là điều tốt. Sách không dạy, sách kể. Đây là hành trình song song: một hành trình thể xác trên những ngọn núi cao nhất thế giới, và một hành trình tâm lý diễn ra ngay bên trong con người của John và Philip.

Hai hành trình đó không được tách rời mà cứ cọ xát vào nhau liên tục, và chính cái sự cọ xát đó mới tạo ra những quan sát đáng đọc về tâm lý con người khi đối mặt với giới hạn của bản thân, thứ mà sách self-help thông thường hay bỏ qua vì nó không đẹp và không đơn giản đủ để gói gọn vào một câu slogan.

Điều này cũng có nghĩa là sách tạo ra thứ gì đó lâu dài hơn sau khi đọc xong. Phần lớn sách phát triển bản thân hoạt động theo cơ chế cảm xúc ngắn hạn: đọc xong thấy hào hứng, gật đầu đồng ý với các luận điểm, rồi cảm xúc tan đi nhanh chóng như sau khi xem một video động lực trên mạng. Nhà Thám Trinh chọn hướng ngược lại vì nó không cho anh chị câu trả lời mà chỉ cho anh chị ngôn ngữ để tự đặt câu hỏi. Và câu hỏi thì bám lại lâu hơn câu trả lời rất nhiều.

review sách Nhà Thám Trinh
Nhà Thám Trinh – Hành trình khai phá – Hợp nhất và tái sinh

Những điểm sáng nổi bật xuyên suốt hành trình của Nhà thám trinh

Sách không tô vẽ, và đây là lý do điều đó quan trọng

Điều khiến Nhà thám trinh khác với hầu hết sách về hành trình vượt khó mà tôi từng đọc là sách không tô vẽ. Không có cảnh hào hùng trước khi xuất phát, không có khoảnh khắc “bỗng nhiên tìm lại được bản thân” trên đỉnh núi, không có lời thoại truyền cảm hứng rực lửa giữa các thành viên trong đoàn.

Thay vào đó, sách đi vào những chi tiết rất thật và gần như thô: tim đập nặng nề vì không khí loãng, cả đoàn im lặng hoàn toàn vì nói cũng tốn năng lượng, đun đá băng để có vài ngụm nước vì lúc đó nước còn quý hơn bất kỳ lời động viên nào. Nhỏ và cụ thể theo cái kiểu mà người ta chỉ biết viết được khi đã thật sự ở đó.

Cái đáng nói không chỉ là sách chọn viết như vậy, mà là tại sao cách viết đó lại hiệu quả hơn thứ ngược lại. Khi một cuốn sách tô vẽ quá nhiều, nó vô tình tạo ra khoảng cách giữa người đọc và câu chuyện vì người đọc sẽ cảm thấy những gì mình đang trải qua trong cuộc sống hàng ngày quá tầm thường so với cái hào hùng được mô tả.

Nhưng khi sách viết về nỗi mệt thật, nỗi sợ thật, những ngụm nước quý như vàng, người đọc lại nhận ra bản thân trong đó. Họ nhớ ra lần mình cũng từng mệt đến mức không muốn nói chuyện. Từng quý một bữa cơm nóng hơn bất kỳ lời khuyến khích nào. Từng thấy một khoảnh khắc nghỉ ngơi nhỏ đủ để giúp mình tiếp tục. Đó là lý do Nhà Thám Trinh không bị bỏ quên sau khi đọc xong, mà vẫn tiềm ẩn nhiều giá trị cho các lần đọc sau.

“Con quỷ” và thứ tâm lý học mà sách không gọi tên nhưng mô tả cực kỳ chính xác

Phần hay nhất của Nhà thám trinh theo cá nhân tôi là cách tác giả khắc họa thứ được gọi là “con quỷ“, giọng nói nội tâm liên tục thì thầm những lý do hợp lý để dừng lại. Điểm sắc sảo là con quỷ này không được xây dựng như kẻ thù hay biểu tượng của sự yếu đuối. Nó nói những điều rất lý trí và rất trưởng thành: biết dừng đúng lúc mới là người khôn ngoan, quay về anh vẫn sống tốt, không ai trách anh cả. Nếu gặp những câu đó trong bất kỳ bối cảnh nào khác, ta sẽ gật đầu và đồng ý ngay. Đó chính xác là điều làm nó đáng sợ.

Điều thú vị là tâm lý học hiện đại có một tên gọi cho cơ chế này: rationalization, tức là não bộ của chúng ta không đưa ra quyết định rồi tìm lý do, mà thường đưa ra lý do trước để hợp lý hóa điều nó muốn làm. Khi ta sợ, não không nói “tôi đang sợ” mà nói “đây là thời điểm không phù hợp” hoặc “tôi cần chuẩn bị kỹ hơn” hay “người khôn ngoan sẽ biết dừng lại”.

Sách không dùng thuật ngữ này, nhưng toàn bộ hình ảnh “con quỷ” chính là mô tả trực quan và chính xác nhất về rationalization mà tôi từng đọc được. Và câu trả lời của Philip, rằng khôn ngoan cũng là biết mình đang sợ, thật ra là một lời nhắc để nhận ra cơ chế đó đang hoạt động, không phải để chiến đấu với nó mà để không bị nó lừa. Đó là một quan sát tâm lý rất tinh tế được diễn đạt bằng ngôn ngữ rất đơn giản.

Khoảnh khắc người xuống núi và bài học về cách tôn trọng quyết định của người khác

Một chi tiết khác mà tôi tâm đắc là cách đoàn xử lý khi có người quyết định không tiếp tục. Không ai hỏi tên, không ai phán xét, đoàn trưởng chỉ gọi một sherpa đến kiểm tra đồ bảo hộ, khoác thêm chiếc áo rồi dẫn người đó đi xuống. Không có lời chia tay cảm xúc, không có sự lên án, nhưng cũng không có sự tiếc nuối hay đồng cảm thái quá từ phía những người ở lại. Một cảnh rất ngắn nhưng chứa rất nhiều thứ bên trong.

Cách đoàn trưởng xử lý tình huống đó thể hiện thứ mà trong tâm lý học gọi là ranh giới lành mạnh giữa sự quan tâm và sự can thiệp. Ông không cố thuyết phục người kia ở lại, không phân tích xem quyết định đó đúng hay sai, không thể hiện sự thất vọng. Ông chỉ đảm bảo người đó an toàn khi thực hiện quyết định của họ.

Đây là điều mà nhiều người trong chúng ta không làm được trong cuộc sống hàng ngày vì chúng ta hay nhầm lẫn giữa việc quan tâm đến ai đó với việc có quyền định hướng quyết định của họ. Sách không giải thích điều này, không có đoạn phân tích nào về hành động của đoàn trưởng cả, nó chỉ kể lại đúng những gì xảy ra và để người đọc tự rút ra, thứ mà người viết giỏi mới làm được.

review chương 2 sách nhà thám trinh
Bước chân định mệnh không chỉ của riêng nhân vật mà còn của chính chúng ta

Câu chuyện của tôi nằm ở đâu trong sách này

Đọc đến chương Lựa chọn sinh tử, tôi nhớ lại chuyến phượt một mình từ Hà Nội về quê Nghệ An, chuyến mà tôi ngã xe giữa trời mưa, người bị thương, xe hỏng nặng, và ngồi ở một con làng ven đường trong khi con quỷ trong đầu đang nói rất to rằng đây là lúc hợp lý nhất để gọi xe về. Không về. Và mãi đến khi đọc trang đó tôi mới hiểu tại sao mình không về, không phải vì dũng cảm, mà vì đã đến một điểm nào đó mà cánh cửa quay đầu tự nhiên đóng lại trong đầu. Không còn năng lượng để cân nhắc nữa, chỉ còn bước tiếp.

Sách gọi trạng thái đó là “họ đã chọn rồi, họ không còn do dự”. Tôi không có từ nào chính xác hơn thế. Và điều làm tôi suy nghĩ lâu hơn là nhận ra rằng khoảnh khắc đó không đặc biệt hay hào hùng một chút nào trong lúc diễn ra. Không có cảm giác vượt qua giới hạn bản thân, không có ánh sáng cuối đường hầm. Chỉ là đứng dậy, leo lên xe, và đi. Sự thật mà sách này nói ra, rằng những khoảnh khắc quan trọng nhất của hành trình tâm lý thường trông rất bình thường từ bên ngoài, là thứ tôi chưa thấy cuốn sách nào khác dám nói thẳng đến vậy.

Nhà thám trinh là hành trình dành cho những ai?

Nhà Thám Trinh phù hợp với những ai đang ở giữa một hành trình nào đó mà chưa biết có nên tiếp tục không. Không nhất thiết phải là leo núi hay phượt xe máy xuyên tỉnh. Hành trình đó có thể là một dự án đang giậm chân tại chỗ, một quyết định bị trì hoãn vì chưa thấy đủ sẵn sàng, hay đơn giản là một giai đoạn mà bản thân chưa rõ mình đang vô định hay đang tích lũy.

Có thể họ chưa đặt tên được cho trạng thái của mình, chỉ biết rằng buổi sáng thức dậy bước ra khỏi vùng quen thuộc thì cảm giác nặng hơn bình thường một chút, và cái nặng đó không rõ đến từ đâu. Cũng có thể họ đang ở một giai đoạn nhìn vào thì không có gì sai, nhưng bên trong lại có một giọng nói nào đó cứ thuyết phục họ dừng lại, rằng chưa đủ, rằng chưa sẵn sàng, rằng đợi thêm một chút nữa thôi.

Sách không đưa ra công thức để giải quyết những trạng thái đó, nhưng nó cho người đọc ngôn ngữ để hiểu những gì đang xảy ra bên trong mình. Và đôi khi chỉ cần có tên gọi cho một cảm giác là đã bớt sợ nó hơn rồi.

Còn nếu anh chị kỳ vọng những tình tiết kịch tính hay cái kết hoành tráng theo kiểu phim điện ảnh thì nên biết trước là sách bình lặng hơn thế, và bình lặng ở đây là một đặc điểm chứ không phải khuyết điểm.

Thay cho lời kết

Có một câu tôi cứ nghĩ mãi sau khi đọc xong Nhà thám trinh: thử thách không phải là đoạn băng xanh trên sườn núi, thử thách là bước đầu tiên lên nó. Câu này đơn giản đến mức thoạt đọc có thể bỏ qua, nhưng nếu ngồi với nó một chút thì sẽ thấy nó đúng với rất nhiều thứ trong cuộc sống thường ngày, những cuộc nói chuyện khó, những quyết định bị trì hoãn, những hành trình chưa bắt đầu vì chưa cảm thấy sẵn sàng. Nhà Thám Trinh không hứa sẽ làm anh chị sẵn sàng. Nó chỉ nhắc rằng không ai thật sự sẵn sàng cả, và người ta vẫn tiếp bước.

Tác giả Nguyễn Thị Lanh

Nguyễn Thị Lanh là Thạc sĩ Tâm lý học và Khoa học Giáo dục với gần 20 năm kinh nghiệm chuyên sâu. Cô được đào tạo bài bản theo chuẩn quốc tế, chuyên hỗ trợ kết nối tầng sâu tâm trí và chữa lành mối quan hệ.

Tại Phụ Nữ Tỉnh Thức, cô Lanh mang đến những giải pháp toàn diện giúp phụ nữ thấu hiểu chính mình, kiến tạo hôn nhân viên mãn và phát triển bản thân mạnh mẽ.

Với tâm huyết đồng hành cùng hàng nghìn gia đình, mục tiêu của cô là giúp phái đẹp tìm thấy sự bình an, tự tin và trở thành phiên bản hạnh phúc nhất.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *